L i s t e n t o . . .

Listen to the rhythm of the falling rain
Telling me just what a fool I’ve been

Wednesday, December 2, 2015

0 Bài tình ca mùa đông

Sáng ra, xé tờ lịch cũ chợt giật mình, hóa ra đã sang Tháng Mười Hai. Dạo một vòng trên facebook, thấy bạn bè mỗi người chào Tháng Mười Hai với một tâm trạng khác nhau. Kẻ háo hức, mong chờ, người thẫn thờ tiếc nuối.

Tháng Mười Hai về như một qui luật của thời gian, không đợi cũng đến, mà có đợi thì cũng chừng nấy chuyện. Nói một cách “bình thường nhất” thì, thời gian vẫn là thời gian, không ai có thể ngăn cản bước chân của nó được. Hiển nhiên rằng, dẫu mình đứng yên thì đời vẫn chảy. Dẫu muốn hay không thì ngày vẫn qua. Hôm nào, hè còn rực rỡ, rồi thu vàng phơi phới gõ cửa, chóng vánh lắm đã đến đông. Rồi đây, đông cũng rũ áo đi nhanh, buông mành cho những gì ở lại.

Tháng Mười Hai … năm tháng qua lại nhắc rằng chúng ta đang già thêm một tuổi, bất giác lại để ý, dấu vết thời gian cứ thi nhau vẽ vời, điểm tô. Nghĩ mà xót xa, ước ao lắm cũng thế thôi bởi đó là quy luật muôn đời của tạo hóa. Vạn vật cứ sinh sôi, trưởng thành, già cỗi ... những năm tháng tràn trề nhựa sống của một thời cũng đã qua mà hóa ra mình vẫn chưa làm gì, chưa được gì. Có những cơ duyên đến rồi đi vì bỗng dưng người hay ta vô tình để tuột, không cố gắng để giữ. Cuộc sống vẫn dửng dưng trôi đi bao ngày, người đi người ở lại, người ước hẹn cùng nhau rồi cũng xa nhau khi đi hết một vòng yêu thương, ghét bỏ ... Những luẩn quẩn vô thường.

Tháng Mười Hai vừa về, tìm một chút lặng để thoáng qua bao cảm xúc mông lung, bộn bề thế thôi.


Bài tình ca mùa đông
- Thơ Phạm Ngọc



Đêm bây giờ thức trắng những dòng thơ
anh xa cách bên kia bờ thương nhớ
vây quanh em là căn phòng đầy gió
trống trải vô cùng, trống trải đến mênh mông

Lại bắt đầu cho một mùa đông
em vẫn cố ru mình trong giấc ngủ
chăn kỷ niệm đắp mấy mùa không đủ
để nỗi niềm lạnh buốt mắt đêm đen

Và nỗi buồn làm ngộp cả trái tim
em thắp lửa đốt lên ngàn tia sáng
chỉ thấy bóng mình giữa màn đêm nứt rạn
chỉ thấy bập bùng nỗi nhớ quá chông chênh

Em tìm gì ở đó phía không anh
chẳng bình yên nơi em ngày tóc rối
chẳng bình minh trong đêm nào để tới
khi mặt trời đã chìm khuất trong nhau

Muộn màng rồi, em biết đã từ lâu
nhưng em không thể dối lòng em được
vẫn yêu anh giữa muôn lời từ khước
vẫn một mình hát mãi khúc tình ca

Vẫn âm thầm giữa nắng, mưa qua
vẫn mơ ước giữa muôn vàn ảo ảnh
nước mắt rơi có làm môi muối mặn
vẫn trôi về ký ức dẫu xa xưa

Những con đường lặng lẽ chẳng ai đưa
những cơn mưa ướt nhòa bài thơ cũ
em cánh chim không còn nơi trú ngụ
mùa đông về rồi đó, biết không anh

No comments:

Post a Comment

Followers